Chauminhhay's Blog

Tháng Mười Một 13, 2016

Tư cách người thầy

Filed under: Quan điểm/Lý luận — chauminhhay @ 9:21 chiều

Những người thầy thời xưa dù văn hay võ đều được cả xã hội kính trọng bởi họ hội đủ tài năng và đạo đức. Không chỉ là những người truyền đạo học cho học trò, những người thầy còn dạy cho học trò của mình đạo đức, đạo sống, đạo làm người. Bản thân những người thầy chính là những tấm gương sáng, là “mô phạm” để học sinh noi theo.

Người thầy ngày xưa luôn ý thức được vai trò “người dẫn đường” của mình và họ luôn tuân thủ những quy tắc đạo đức để có thể hoàn thành tốt vai trò của một nhà giáo dục.

Chính vì thế, một giai đoạn dài của lịch sử dân tộc, những người thầy được tôn sùng như những vị thánh, họ có uy tín, có tiếng nói, có ảnh hưởng trong xã hội và người thầy là một hình ảnh đẹp trong tâm thức của người Việt Nam.

Ở mọi thời đại, người thầy luôn để lại dấu ấn trong sự phát triển của các thế hệ tiếp nối. Người thầy chân chính thường đánh thức, bồi dưỡng và phát huy tiềm năng của học trò với tấm lòng nhẫn nại, bền bỉ và bằng cả cái tâm trong sáng của mình.

Đó là đạo lý “Lương sư, hưng quốc”, nghĩa là quốc gia có những người thầy giỏi và có một nền giáo dục tốt, thì sẽ hưng thịnh. “Lương sư, hưng quốc” vừa nhắc nhở trọng trách, vừa ngợi ca những người thầy vừa có tầm, vừa có tâm và có đạo hạnh. Trong tinh thần đó, vinh danh công lao của thầy chính là bày tỏ lòng tri ân đối với những người đã dạy mình, đồng thời thể hiện niềm tôn quý đối với truyền thống giáo dục, truyền thống văn hoá dân tộc.

Người làm thầy phải là người vừa có nhân cách, phẩm chất đạo đức tốt lại vừa có năng lực chuyên môn. Đạo lí nói thì dễ, luận bàn thì nhiều nhưng quan trọng là hiểu như thế nào và thực hiện ra sao mới là điều đáng nói

Những năm gần đây, tiếc rằng vẫn còn có một số người thầy có biểu hiện tha hóa về đạo đức. Đặc biệt nguy hại khi điều này chẳng những tác động tiêu cực mà còn làm xấu đi hình tượng của những người làm thầy!

Hiện tượng thương mại trong giáo dục nói chung và người dạy võ nói riêng đã là tác nhân chính cho sự suy thoái về đạo đức của người thầy dẫn tới sự bất kính của học trò.

Bên cạnh đó thái độ lạm quyền nhằm chiếm đoạt những giá trị tinh thần lẫn vật chất của học trò cũng là tác nhân to lớn dẫn tới sự sụp đỗ hình tượng mang tính truyền thống.

Không phải dễ dàng mà trở thành một người thầy khi chưa hội tụ những “tiêu chuẩn” trong cái đạo làm thầy. Nhưng cái “đạo làm thầy” này được công nhận như thế nào, thực hiện bằng phương cách gì? “Đạo làm thầy” đến từ trong bản thân mỗi người thầy của chúng ta, chỉ có sự tự giác về bổn phận làm thầy mới tạo nên những tấm gương sáng cho “sự nghiệp” đầy gian lao, thử thách.

Với nghề dạy võ. Trong một số bài viết trước tôi đã có đề cập đến. Chúng ta không thể đảo ngược quy luật của tạo hóa. Do vậy, những người cao tuổi đã và đang “làm thầy” cũng nên biết mình đang ở vào thời kỳ nào của quy luật đào thải mà “thoái trào” nhường “sân khấu” lại cho lớp trẻ. Chớ vin vào cái câu “gừng càng già càng cay” mà tham quyền cố vị để rồi hình tượng cao quý kia dần dần tan biến trong ý thức của thế hệ học trò.

Mục tiêu đào tạo là để chuyển giao, nhưng khi ta không chịu chuyển giao thì tác dụng sẽ ngược lại.

Hãy để người thầy là một hình tượng bất tử trong trái tim của các thế hệ học trò!

 

Ảnh

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: